Bài luận đau buồn giúp nam sinh trúng tuyển 7 trường hàng đầu Mỹ

10/04/2017

Luke Kenworthy (17 tuổi), nam sinh trường trung học Mercer Island ở gần Seattle (Mỹ), rất lo lắng về "Ivy Day" - thứ năm cuối cùng của tháng 3, khi 8 trường đại học danh giá thuộc khối Ivy League công bố kết quả tuyển sinh. Trước đó, cậu đã bị Viện Công nghệ Massachusetts từ chối, bị đưa vào danh sách chờ của Đại học Chicago và Đại học Carnegie Mellon.

"Tôi đã nghĩ rằng mình không thể vào được trường nào thuộc Ivy League", Kenworthy nói trên Business Insider ngày 5/4. Tuy nhiên, sự hoài nghi của cậu chợt vỡ òa khi mở thư trả lời và biết đã trúng tuyển vào 7 trên 8 trường: Harvard, Princeton, Brown, Cornell, Columbia, Dartmouth, Pennsylvania. Nam sinh này cũng được thông báo đưa vào danh sách chờ của Đại học Yale.

bai-luan-dau-buon-giup-nam-sinh-trung-tuyen-7-truong-hang-dau-my

Theo Luke Kenworthy, bài luận đóng vai trò quan trọng trong hồ sơ ứng tuyển đại học. 

Ivy League nổi tiếng không chỉ ở Mỹ mà còn trên toàn thế giới bởi tỷ lệ trúng tuyển rất thấp. Năm nay, Đại học Harvard nhận số hồ sơ ứng tuyển kỷ lục là 39.506, trong đó chỉ 5,2% được chấp nhận vào trường.

Các trường này tìm kiếm những sinh viên có thành tích tốt, kết hợp từ kết quả học tập và các hoạt động ngoại khóa. Kenworthy đã hoàn thành mọi khóa học nâng cao ở trường, đồng thời tham gia vào rất nhiều hoạt động của hội học sinh, thực hiện các chuyến đi tới Serbia, Thổ Nhĩ Kỳ và Guatemala.

Đối với Kenworthy, ngoài những gì đã tích lũy được, bài luận cũng rất quan trọng trong hồ sơ ứng tuyển. Sau khi không thành công ở đợt nộp hồ sơ sớm vào Harvard (theo chương trình Early Action), cậu cảm thấy nhất định phải thay đổi chủ đề bài luận. Kenworthy trao đổi với một sinh viên ngành kỹ thuật sinh hóa của Đại học Duke, xem đó là cố vấn để cải thiện nội dung.

Cuối cùng, nam sinh 17 tuổi quyết định chọn viết về trải nghiệm sâu sắc thời thơ ấu. "Viết bài luận về nội dung đó có vẻ khá kỳ lạ đối với tôi, nhưng điều này rất quan trọng. Những sự kiện xảy ra trong đời đã định hình tôi là ai", Kenworthy nói.

 

Dưới đây là toàn văn bài luận:

"Khi tôi vùi đầu vào ngực bố và khóc, trái tim vĩ đại của ông chứa một niềm an ủi nhẹ nhàng. Năm đó tôi học lớp 5. Bố vừa thông báo rằng mẹ tôi bị tấn công bởi bạn trai và đang phải nằm viện. Tôi nhớ cảm giác ngạc nhiên khi nhận ra mình vẫn có thể buồn sau những gì bà đã làm. Đó chính là người đã tổ chức một bữa tiệc tại gia ngập trong rượu năm tôi mới 8 tuổi, mời những thanh thiếu niên thậm chí trẻ hơn tuổi tôi bây giờ. Đó cũng là người đã biến mất sau khi say sưa hàng đêm ở quán bar, người từng phải vào tù vì cố gắng bóp cổ bố tôi trong trạng thái không tỉnh táo. Bà không hiện diện trong cuộc sống của tôi suốt hơn một năm kể từ khi bố giành được quyền nuôi con. Tôi nghĩ mình đã tự kết thúc tất cả và sẵn sàng để bước tiếp. Vậy mà những giọt nước mắt nóng hổi đã không ngừng rơi xuống má khi tôi tưởng tượng đến khuôn mặt sưng vù và cánh tay tím bầm của bà vì bị đánh.

Tôi đã luôn nhút nhát từ khi còn là một đứa trẻ và sự thiếu vắng của mẹ càng khiến vấn đề trở nên trầm trọng hơn. Tôi cố gắng bỏ đi sự thiếu tự tin của mình và lấp chỗ trống bà để lại bằng cách tìm kiếm sự chấp thuận của những người khác. Khi học lớp 6, tôi luôn muốn có được sự chú ý của một nhóm học sinh, trong khi thực chất chúng chỉ bắt nạt tôi. Vì vậy, khi chuyển trường vào năm lớp 7, tôi càng trở nên nhút nhát, sợ hãi khi phải kết nối với những người mới. Tôi hình dung bản thân đã xuống gần đáy của một hệ thống xã hội cứng nhắc. Năm sau đó, tôi bắt đầu thay đổi nhiều hơn, nhưng tận sâu bên trong, tôi vẫn bị ám ảnh bởi những gì người khác cảm nhận về mình.

Lên trung học, tôi dành hàng giờ suy nghĩ về cảm giác bất an của mình và trò chuyện với bố những hồi ức về mẹ. Suốt khoảng thời gian này, tôi luôn nhớ mình đã lặng nhìn những vết gấp trên áo bố như ngày học lớp 5. Tôi không bao giờ quên cảm giác bất lực đó, nhưng với những suy nghĩ lặp đi lặp lại trong tâm trí, tôi bắt đầu hiểu khoảnh khắc này theo một cách khác. Thử đặt bản thân vào hoàn cảnh của bà - được nuôi nấng bởi người cha nghiện rượu, ngược đãi và người mẹ vô tâm, phải uống rượu để quên đi những bất công của cuộc sống nhưng rồi nhận ra đã quá muộn để dừng lại - tôi không nghĩ cuộc sống của mình liệu có thể khác đi khi ở trong hoàn cảnh đó.

bai-luan-dau-buon-giup-nam-sinh-trung-tuyen-7-truong-hang-dau-my-page-2

Luke Kenworthy trải qua phần lớn tuổi thơ cùng bố và chịu tổn thương bởi những ký ức về người mẹ nghiện rượu.

Lần đầu tiên, tôi bắt đầu hiểu ra một điều, chính điều đó khiến tâm trí tôi tự do. Tôi không thể đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, do đó không ai có thể thực sự đặt mình vào hoàn cảnh của tôi. Cách mà những người khác cảm nhận về tôi vốn không chính xác, bởi vậy tôi không cần phải quan tâm về điều đó. Sự giác ngộ này khiến tôi thoát khỏi suy nghĩ mong cầu sự chấp nhận của người khác, và sau cùng khiến tôi thoải mái với chính bản thân.

Tôi bắt đầu cởi mở. Suốt những năm trung học, tôi nói với mọi người về những ý tưởng lôi cuốn mình, chẳng hạn như du lịch không gian hay về triết học, thay vì điên cuồng tìm kiếm những điểm chung với họ. Tôi bỏ bóng đá, nhận ra lâu nay mình tham gia môn thể thao này vì nó mang lại cho tôi một vị thế nhất định. Tôi bắt đầu tham gia chạy việt dã vì tôi thực sự yêu thích việc chạy bộ. Tôi cũng bắt đầu giữ cửa mở cho bạn bè khi họ tới lớp, hy vọng sẽ khiến một ngày của họ trở nên vui vẻ. Tôi thể hiện bản thân trong hội học sinh và được chọn làm chủ tịch. Đó là một vai trò không thực sự có ý nghĩa đối với riêng tôi mà là cách tôi sử dụng để giúp đỡ người khác. Nền tảng tình bạn của tôi đã thay đổi thành tôn trọng lẫn nhau một cách chân thành.

Khi nghe tiếng tim đập của bố vào buổi tối hôm đó, tâm trí tôi ngập tràn nỗi buồn và sự giận dữ. Tuy nhiên, sau khi nhìn lại, tôi biết ơn những bài học từ mẹ, bởi nỗi đau mà tôi trải qua là một bước quan trọng trong hành trình trở thành tôi của ngày hôm nay, một người không bao giờ e ngại thể hiện bản thân mình".

Theo Vnexpress

  • Tìm học bổng
  • Tìm trường
Tìm kiếm

Đang xử lý... Vui lòng chờ trong giây lát.